KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC NÓI DỐI

vietanhsongngu.com - Một ngày đẹp trời hai con cua đi ra khỏi nhà để đi dạo trên cát. One fine day two Crabs came out from their home to take a stroll on the sand. "Này con gái" cua mẹ nói, "Con đang đi rất thiếu duyên dáng đấy. Con nên tập dần cho quen để đi thẳng hướng đừng đi ngang như thế".

KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC NÓI DỐI

Hai con cua

The two crabs

 

Một ngày đẹp trời hai con cua đi ra khỏi nhà để đi dạo trên cát.

One fine day two Crabs came out from their home to take a stroll on the sand.

"Này con gái" cua mẹ nói, "Con đang đi rất thiếu duyên dáng đấy. Con nên tập dần cho quen để đi thẳng hướng đừng đi ngang như thế".

"Child," said the mother, "you are walking very ungracefully. You should accustom yourself to walking straight forward without twisting from side to side."

"Mẹ hãy thử trước" cua con nói, "Làm một ví dụ từ chính mẹ và con sẽ làm theo"

"Pray, mother," said the young one, "do but set the example yourself, and I will follow you."

"Ví dụ là lời dạy bảo tốt nhất."

"Examples is the best precept"

 

KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC NÓI DỐI

Never tell a lie

 

Trong giờ phút cuối đời của mình, người cha đã khuyên con trai ông ấy phải luôn nói thật. Người con hứa rằng anh ấy sẽ không bao giờ nói dối.

On his deathbed, a father advised his son to always speak truth. The son promised that he would never tell a lie.

Một ngày nọ, trong khi đi đến thành phố thông qua khu rừng, cậu bé bị bao quanh bởi những tên cướp. Một trong số chúng hỏi "mày có cái gì?"

One day, while going to the city through a forest, he got surrounded by some robbers. One of them asked, "What do you have?"

Anh ta trả lời: "Tôi có 50 đồng ru pi"

The boy answered, "I have fifty rupees."

Họ lục soát người anh ta nhưng không tìm thấy bất kỳ thứ gì. Khi họ chuẩn bị bỏ đi, cậu bé gọi họ lại: " Tôi không nói dối. Nhìn này 50 đồng rupi tôi giấu trong áo này".

They searched him but couldn't find anything. When they were about to go, the boy called out, "I am not telling a lie. See this fifty rupee note which I had hidden in my shirt."

 

Thủ lĩnh băng cướp cảm thấy hài lòng về tính thật thà của cậu bé, ông ta cho cậu bé 100 đồng rupi như một phần thưởng và bỏ đi

The leader of the robbers felt pleased at the truthfulness of the boy, gave him hundred rupees as reward and went away.

 

CON NGỖNG VÀ QUẢ TRỨNG VÀNG

The Goose with the Golden Egg

 

Một ngày nọ, một người nông dân tìm đến ổ của con ngỗng và thấy một quả trứng vàng sáng bóng.

One day a countryman going to the nest of his Goose found there an egg all yellow and glittering.

Ông cầm quả trứng lên xem thì thấy nó nặng như chì và quẳng nó đi vì ông nghĩ đây là một trò đùa dành cho mình.

When he took it up it was as heavy as lead and he was going to throw it away, because he thought a trick had been played upon him.

Nhưng nghĩ lại ông bèn mang nó về nhà và vui sướng khi nhận ra rằng đây là quả trứng bằng vàng nguyên chất.

But he took it home on second thoughts, and soon found to his delight that it was an egg of pure gold.

Mỗi sáng điều tương tự này đều xảy ra và ông ta sớm trở nên giàu có bằng việc bán những quả trứng vàng.

Every morning the same thing occurred, and he soon becam rich by selling his eggs.

 

Khi càng giàu có thì lòng tham cũng lớn dần lên, ông nghĩ cách để có tất cả trứng vàng của con ngỗng trong một lần, ông giết con ngỗng, mổ bụng nó để tìm trứng vàng nhưng không có gì trong đó cả.

As he grew rich he grew greedy; and thinking to get at once all the gold the Goose could give, he killed it and opened it only to find, nothing.

Tham quá thì thâm

Greed often overreaches itself.

 

CON QUẠ VÀ CÁI BÌNH

The crow and the pitcher

 

Vào một đợt khô hạn, khi các loài chim chỉ có thể tìm thấy rất ít nước để uống, một con quạ khát nước đã tìm thấy một cái bình trong đó có một ít nước.

In a spell of dry weather, when the Birds could find very little to drink, a thirsty Crow found a pitcher with a little water in it.

Nhưng cái bình thì cao và có cái cổ hẹp, và dù cho quạ ta có cố gắng sao đi chăng nữa thì nó cũng không thể chạm được tới nước trong bình. Nó cảm nhận một điều tệ hại nếu nó phải chết vì khát.

But the pitcher was high and had a narrow neck, and no matter how he tried, the Crow could not reach the water. The poor thing felt as if he must die of thirst.

Sau đó, một ý tưởng thoáng lên trong nó. Nó nhặt lên vài viên sỏi nhỏ và thả từng viên một vài cáu bình chứa nước. Cứ mỗi viên sỏi thì nước lại dang lên cao hơn cho đến cuối cùng đã gần đủ để nên nó có thể uống.

Then an idea came to him. Picking up some small pebbles, he dropped them into the pitcher one by one. With each pebble the water rose a little higher until at last it was near enough so he could drink.

 

nhận xét: